Fic

[Shortfic] Yêu anh không đổi

fDtNbvo

Pic des by Miina ❤

Tên fic: Yêu anh không đổi

Tên gốc: 爱你没差

Tác giả: Đại bạch tử bạc hà

Editor: Duen, Lin

Disclaimer :

Đây là câu chuyện không có thật, hoàn toàn hư cấu

Nếu có trùng hợp chủ up không chịu trách nhiệm

Thể loại : ABO

Tình trạng bản gốc: Đang tiến hành

Tình trạng bản edit: Sẽ up vào một ngày không xa sau khi thi xong =))))))

Ratting: MA

Warning: fic này cực kỳ cẩu huyết, đề nghị nếu lỡ đọc không được trách editor, mình sẽ không chịu trách nhiệm.=))))

Summary:

Một Omega mang bầu ngoài ý muốn với một Alpha thầm mến đã lâu, 2 bên gia đình đều đồng ý kết hôn sinh hạ đứa nhỏ, nhưng khi Omega ra sức lấy lòng bao nhiêu thì Alpha lại xa cách bấy nhiêu, cuộc hôn nhân không tình yêu này còn duy trì ra sao ?

____________________________________________________

Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả

13059502_1722990451318444_110165062_n

____________________________________________________

Mục lục:

Chương 1

Chương 2

Chương 3.1

Chương 3.2

Chương 4

Fic

[Shortfic] Câu chuyện tháng năm đó

1933848_1699734026982571_8455926282461123308_n

Tên fic: Câu chuyện những năm tháng đó

Author: Muen Muen

Disclaimer: fic được viết với mục đích phi lợi nhuận, vui lòng không đem ra khỏi wordpress này khi chưa có sự đồng ý của chủ nhà

Category: viết đến đâu hay đến đây =)))))))))

Rating: MA

Warning: không có

Cp: TFBOYS Vương Tuấn Khải x TFBOYS Vương Nguyên

——————————————

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3 

Chương 4

 

 

 

 

Notice

Khảo sát order ficbook “Tuế Nguyệt” a.k.a “Chờ Đợi”

 

Mình muốn khảo sát một chút, nếu như số lượng người order trên 20 hặc ít nhất là 10 thì mình sẽ in.

Các dự tính cho việc order ficbook :

Bộ ficbook sẽ bao gồm:
1. Fic ” Tuế Nguyệt” ( gồm cả chính văn và Phiên Ngoại mà chưa được up trên wordpress}
2. Một notebook do mình tự thiết kế.
3. 3 bookmark ( hoặc nhiều hơn)

Tất nhiên là nếu đăng kí sớm sẽ có quà =v= Và đăng kí 2 quyển trở lên cũng có quà =v=

Đây là link khảo sát : http://goo.gl/forms/nFvaBosdT7

Fic

KHI TÌNH YÊU ĐÃ THÀNH CHUYỆN CŨ

O5bZ7jq

Pic des by Miina

[LONG FIC] KHI TÌNH YÊU ĐÃ THÀNH CHUYỆN CŨ

Tác giả: mpchy

Editor: Huen, Duen

Beta: Luen

Rating: K+

Thể loại : Ngược, sự thật hướng

Tình trạng bản gốc: Hoàn ( 38 chương )

Tình trạng bản edit: Đang lết=)))))))

Tiếp tục đọc “KHI TÌNH YÊU ĐÃ THÀNH CHUYỆN CŨ”

Uncategorized

[Tản mạn] Chuyện của Phương

Hello các tình yêu, các tình yêu đang ở mục lục những tản mạn của Phuen Phuen nà, chỉ là những dòng cảm xúc vụn vặt, những câu chuyện nhỏ xoay quanh bạn bè , gia đình và chuyện tình cảm của tui thôi hehe :> Các tình yêu có thể theo dõi nếu các tình yêu thích , hi vọng ở đâu đó trong những dòng văn ngắn ngủi chúng ta có thể tìm được điểm chung, hoặc đọc để tìm được bình yên cho chính mình ❤

Đọc và không mang ra ngoài nha, nếu có cop một đoạn nhỏ thì đừng quên gắn link gốc của mình nhé yêu yêu ❤

Chuyện mưa

Uncategorized

[Tản mạn] Chuyện mưa

rhendi-rukmana-193672

Mưa.

Bạn thích mưa không?

Mưa mưa ẩm ẩm, mình không thích.

Mưa rơi rơi, nỗi buồn cũng rơi rơi. Chuyện về mưa rất nhiều, buồn có vui có. Bạn có chuyện về mưa không?

Mình cũng không hẳn ghét mưa đến thế, mình đã từng thích mưa, mình thích những cơn mưa phùn đầu đông cái thời mà mình vẫn ở bên đám bạn cấp hai của mình. Trời lạnh mà cõi lòng ấm áp.

Nó đèo mình trên chiếc xe đạp điện, mưa bay bay khiến tay cả hai đứa lạnh cóng. Mình kể rất nhiều chuyện, cả hai đứa cùng cười phá lên. Mình nghĩ, ngày mưa hôm đó, là một ngày mưa rất đỗi nhẹ nhàng.

Cũng có những hôm mưa lớn thật lớn, mình cùng đứa bạn xắn quần lên tận đầu gối, chen chúc nhau trong một cái ô mà đi về nhà. Mưa to, mà lòng bình yên đến lạ.

Đứa bạn đi mưa cùng mình ngày đó, hiện tại đã không còn bên cạnh mình cùng nhau đi mưa, kể những mẩu chuyện nhỏ nữa. Mình cũng chưa tìm thấy thêm ai để cùng mình đội mưa mà khiến lòng ấm áp.

Mình ghét mưa, ghét những lúc mưa lớn mà phải đi một mình. Có một ngày đông trời mưa lớn, mình nhớ rõ cảm giác mưa tạt vào mặt buốt giá, hai tay cầm lái lạnh đến thâm tím. Trời mưa mùa đông ở Hà Nội rất kinh khủng, lạnh và buốt.

Mỗi khi ngồi trong nhà, nhìn ra ngoài cửa kính lúc mưa rơi. Hẳn là trong lòng mỗi người cũng sẽ có mấy tiếng lộp bộp.

Mình đã từng thích một người, đã từng có tiếng lộp bộp trong lòng lúc trời mưa. Mình đã đạp xe một quãng đường dài dưới mưa để đi mua món quà sinh nhật cho người đó, đường dài và mình mệt, nhưng mình vui. Phải chăng lúc đó trời mưa cũng rất đẹp, giống như đoạn tình cảm của mình lúc bấy giờ.

Mình cũng từng quen một người, từng trong một mối quan hệ yêu đương nghiêm túc. Chúng mình đã từng cùng nhau đi dưới mưa. Nhưng trời hôm đó đen kịt, và lòng mình có những tiếng mưa lộp bộp.

Có một điều hẳn là rất nhiều bạn sẽ cảm thấy giống mình, mình không thích mưa, mỗi lần mình gội đầu xong trời mưa xuống, mình lại phải gội thêm lần nữa, và mình cực kì không thích vì bản chất là một con lười chính hiệu.

Hôm nay Hà Nội mưa tầm tã cả một ngày trời, khiến mình khó chịu, cũng khiến mình ngồi đây lải nhải mấy dòng này.

Cũng muộn rồi, ngủ ngon nha.

Hà Nội, ngày 11 tháng 10 năm 2017.

Uncategorized

First Love – C2

 

94a2c88fgw1f9rhswml1gj22401eou0x

Một mùa hè lại tới, Vương Nguyên cầm trong tay giấy báo của trường cao trung tốt nhất kia mà hai tay run rẩy. Làm được rồi, làm được rồi.

Thật ra lúc điền vào giấy nguyện vọng Vương Nguyên đã suy nghĩ rất nhiều, vừa muốn ở gần anh ấy, vừa muốn cách xa anh ấy. Thích một người chính là như vậy, vừa muốn đến bên cạnh, nhưng lại chẳng dám ở quá xa, sợ rằng đánh mất khoảng cách an toàn của người, để rồi làm bạn bè cũng không thể.

Tiếng người ồn ào huyên náo, Vương Nguyên ngồi ngẩn người ở ghế đá trên sân trường, hôm nay là ngày khai giảng, mọi người đều hân hoan, vui vẻ đón chào một năm học mới. Đặc biệt là học sinh năm nhất như Vương Nguyên, mỗi người đều ôm một mộng tưởng nho nhỏ đối với ba năm học cao trung của mình.

Đột nhiên Vương Nguyên nghĩ, dù sao ngôi trường này cũng rộng như thế, Vương Tuấn Khải lại không biết cậu thi vào đây, tỉ lệ gặp được nhau là bao nhiêu chứ? Hơn nữa, khu của năm nhất với năm hai lại tách biệt nhau.

“Vương Nguyên Nhi”, còn đang chìm đắm trong suy nghĩ, đột nhiên Vương Tuấn Khải không biết từ bao giờ đã xuất hiện bên cạnh, mỉm cười gọi tên cậu
“ Ơ… Anh… ” , Vương Nguyên kích động đến đứng bật dậy, trái tim trong lồng ngực vui sướng đến nhảy nhót, đã rất lâu rồi không được nhìn thấy anh, không được nghe anh nói chuyện, có trời mới biết Vương Nguyên nhớ người này nhiều đến thế nào. Vốn dĩ cậu đã muốn gạt bỏ tình cảm này, nhưng lại không cách nào gạt bỏ được, cuối cùng đành để nó tiếp tục bám rễ trong lòng.
Dường như Vương Tuấn Khải bị một tiếng “anh” của Vương Nguyên làm cho mềm lòng, đưa tay bẹo má cậu, nựng nựng hai cái lại nói, “ Chà, chắc không phải em thi vào đây là vì anh đâu đúng không? ”
“ Nếu em nói có thì sao đây? ”, cậu cười hùa theo, còn cố tình trêu chọc đá lông nheo với anh

Vương Tuấn Khải cười ha ha, đứa nhóc này một thời gian không gặp thật biết cách nói đùa. Hai người tán gẫu một lát thì bạn của Vương Tuấn Khải đến kéo anh đi, hai người đành phải tạm biệt, trước khi đi anh còn nói thầm với cậu một câu, “ Thường xuyên liên lạc nhé”

Cuộc sống cao trung của Vương Nguyên rất nhiều màu sắc, bản thân cậu là một người năng động lại hòa ái, rất nhanh chiếm được cảm tình của bạn học. Tuy vẫn thích Vương Tuấn Khải, thi thoảng cũng hay ngẩn người tương tư nhưng cậu tuyệt nhiên không để chuyện tình cảm ảnh hưởng đến bản thân, khi thi vào đây cậu đã phải nỗ lực quá nhiều, so với bạn học khác, Vương Nguyên đối với chuyện học hành càng phải bỏ công sức ra nhiều hơn. Nói đi cũng phải nói lại, lứa tuổi học sinh này quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy nỗi lo như ngày mai đi ăn gì, có nhiều bài tập không, rồi thi cử yêu đương này nọ. Thanh xuân đấy, ghép nhặt từ những ưu phiền của tuổi mới lớn, cùng với niềm vui ngây ngô của trẻ con.

Sắp tới có một kì thi chung, Vương Nguyên đối mặt với chuyện này, bỗng dưng căng thẳng. Vương Tuấn Khải nói là xuất sắc thì cũng không phải, nhưng môn nào anh cũng học rất khá, được đánh giá là toàn diện. Ở tuổi này, đối với người mình thích, sợ nhất là thua kém. Và Vương Nguyên cũng sợ như thế.

Ngày cuối cùng trước khi bước vào tuần ôn thi, Vương Nguyên đến thư viện trường tìm một ít sách tham khảo, bất ngờ gặp được Vương Tuấn Khải. Trái tim bé bỏng lại được một lần lấp đầy nỗi nhung nhớ. Từ lần gặp hôm khai giảng, bọn họ cùng lắm chỉ thi thoảng nói nhảm vài câu trên QQ rồi lại mỗi người một cuộc sống. Vương Tuấn Khải đề nghị để anh giúp cậu ôn tập, rất mạnh miệng mà nói lo cậu chưa quen với môi trường cao trung, tốt xấu gì cũng là đàn anh của cậu nên ra tay tương trợ là lẽ phải. Vương Nguyên dĩ  nhiên cũng không phản đối, cậu cầu còn không được.

“Anh nhớ là em thích trà sữa truyền thống, hôm nay tiện đường mua cho em này”, Vương Tuấn Khải đặt cặp sách xuống bàn rồi để túi trà sữa xuống trước mặt cậu
“ Cảm ơn anh, lần sau em mua cho anh ”, Vương Nguyên cười ngượng ngùng nói, mấy ngày nay Vương Tuấn Khải đối với cậu rất tốt, bởi vì chiều nào cũng cùng nhau ôn bài nên anh thường hay mua món ăn vặt hay đồ uống linh tinh gì đấy đến cho cậu.
“Không cần đâu, anh không thích đồ ngọt”, anh lấy sách vở để lên bàn, tiếp lời cậu
“Vậy… anh thích cái gì?.. Dù sao em cũng cần cảm ơn anh”
“ Hừm… ”, Vương Tuấn Khải chống cằm suy nghĩ, đột nhiên rướn người sát đến bên cạnh Vương Nguyên, đưa tay xoa đầu cậu, lại ghé đến gần tai cậu nói “Thích em có được không?”

Uncategorized

[Shortfic KaiYuan] First love

006qx7m7jw1f9ghkim4s3j327s27s4qt

Tên fic: First love 

Tác giả: Phuen Phuen 

Thể loại: thanh xuân vườn trường, HE 

Tình trạng: đang tiến hành 

Độ dài: chưa xác định

 Văn án

. Nói đi cũng phải nói lại, lứa tuổi học sinh này quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy nỗi lo như ngày mai đi ăn gì, có nhiều bài tập không, rồi thi cử yêu đương này nọ. Thanh xuân đấy, ghép nhặt từ những ưu phiền của tuổi mới lớn, cùng với niềm vui ngây ngô của trẻ con.

Đôi lời tác giả: 

Fic này mình ngâm lâu lắm rồi ý lục lại thấy đăng lên cho có động lực viết nốt thôi hehe ❤ Fic này mình đưa cảm xúc cá nhân của mình thông qua Vương Nguyên khá nhiều, nói sao nhỉ, kiểu như cũng dựa vào một phần trong chuyện tình cảm của mình ở ngoài ấy :33 Fic này không có khúc dạo đầu, cũng không có những chuyện bên lề, chỉ tập trung vào cảm xúc của hai anh, vào chuyện của hai anh thôi =)))) Các bạn đọc khúc đầu sẽ thấy nó khá đường đột, thêm nữa là không cảm nhận được rõ rệt những gì bọn họ đã trải qua trong quá khứ, nhưng mà có thể nói đây là phong cách viết của mình, mình không thích viết dông dài, yêu là yêu, chưa chắc phải cần nhiều kỉ niệm mới là yêu =)) Đôi khi chỉ một vài cuộc nói chuyện, một cái ôm, hay một cái xoa đầu cũng đủ để trái tim xao động rồi đúng không nè ❤ vậy nha, yêu các bạn ❤ nếu được hãy cmt sau mỗi chương nha moaz moaz.

_Mục lục_

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Uncategorized

First Love – C1

006gcNp4jw1f2m7nprcshj32dq1lonpd

Vương Nguyên cầm điện thoại tim đập chân run, lần đầu tiên tỏ tình, cậu hồi hộp muốn chết.

Nói thế nào nhỉ, người Vương Nguyên thích là một anh đẹp trai khối trên, tên là Vương Tuấn Khải, cũng không biết thích từ lúc nào nhưng Vương Nguyên thật sự rất rất thích anh ấy.

Lúc cùng nhau học câu lạc bộ anh thường chiếu cố cậu, còn có thói quen xoa đầu hay nựng má cậu, lúc đầu Vương Nguyên không thoải mái lắm nhưng lâu dần trở thành hưởng thụ loại hành động thân mật này hơn. Cũng có thể nói cậu thích Vương Tuấn Khải từ lúc đó.

Có một lần cậu hỏi anh, “ Trong lòng anh có em chứ? ”. Câu hỏi vốn đã kì quái nhưng Vương Tuấn Khải vẫn như cũ, mỉm cười trả lời, còn dịu dàng xoa đầu cậu, “ Dĩ nhiên là có rồi, rất quan trọng ”. Cũng từ lần đó Vương Nguyên liền chìm thật sâu vào lưới tình ấy, không có cách nào thoát ra.

Bản thân không cách nào kìm chế nổi nhịp tim của bản thân, cậu vội vàng chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt bằng nước lạnh, đứng một lúc thật lâu mới đi ra ngoài. Vừa vặn chuông điện thoại reo báo tin nhắn mới.

“ Xin lỗi ”, chỉ vỏn vẹn hai chữ lại giống như mũi dao nhọn hoắt đâm vào trái tim Vương Nguyên.

Vương Nguyên của năm thứ ba sơ trung, lần đầu tiên yêu thích một người, lại yêu đến vô cùng chân thành, tình yêu đầu tiên ấy đầy đủ đắng và ngọt, rõ ràng đắng nhiều hơn ngọt, mà cậu lại trầm luân không thể thoát ra.

Dường như bầu trời ngày hôm ấy xám xịt, Vương Nguyên cũng không rõ bản thân đã khóc nhiều như thế nào. Thực sự đau, trái tim đau đến không chịu được.

Thế rồi từ ngày hôm đó, Vương Nguyên trốn tránh khỏi Vương Tuấn Khải, không gặp mặt , không nói chuyện, nếu có vô tình gặp trên sân trường cũng không dám chào hỏi, chỉ đành quay đi về phía ngược lại.

Khi còn nhỏ, đều sẽ vô tình thích một ai đó, có thể không được đáp lại, nhưng tình cảm ấy vừa trong sáng, chân thành lại sâu sắc, lớn lên rồi cũng giống như một vết sẹo không thể mờ đi.

Thời gian trôi cũng rất nhanh, một vài ngày nữa là Vương Tuấn Khải ra trường rồi, anh nhắn tin nói muốn gặp cậu trong buổi lễ tốt nghiệp.  Lòng Vương Nguyên cũng đã bình lặng lại, chỉ là vẫn cảm thấy ngại ngùng khi gặp mặt. Cuối cùng, vào buổi lễ tốt nghiệp quan trọng ấy, Vương Nguyên vẫn là ăn mặc chỉnh tề xuất hiện, dù không thể trở thành một phần cuộc sống của anh, cậu cũng muốn bản thân có mặt trong  cột mốc đánh dấu cuộc đời anh, cũng coi như thỏa mãn nỗi lòng của bản thân mình.

Buổi lễ tốt nghiệp trôi qua trong sự tiếc nuối của học sinh năm cuối, giữa đám đông học sinh cùng giáo viên rối rít chụp ảnh kỉ niệm có hai con người ngượng ngùng đứng đối diện nhau.

“ Thôi nào, em đã tránh anh lâu như vậy rồi. Không lẽ hận anh đến mức không muốn làm bạn bè nữa hả? ”, Vương Tuấn Khải mỉm cười phá tan bầu không khí gượng gạo

“ Em nào dám chứ, tốt nghiệp rồi, chúc anh cao trung thuận lợi nhé ”, Vương Nguyên gãi đầu, chân thành nói

“ Cảm ơn em, năm tới cũng cố gắng nhé ”, Vương Tuấn Khải tiến lên ôm lấy Vương Nguyên, vỗ vỗ lưng cậu như những người anh em.

Vương Nguyên vòng tay siết chặt lấy anh, lần này anh lên cao trung, nhỡ như năm tới em không thể vào cùng trường với anh, em biết lấy lí do gì đến gặp anh đây?

Đúng như Vương Nguyên nghĩ, sau buổi tốt nghiệp, hai người chẳng hề gặp nhau nữa, Vương Nguyên chỉ biết anh ấy đã thi đỗ trường cấp ba tốt nhất của thành phố. Bản thân tự thở dài một tiếng, ngôi trường tốt nhất thành phố, năm cuối này sẽ vất vả đây.

Uncategorized

[Longfic] [WBW] Cửa sổ bên ngoài cửa sổ

windowbeyondwindow.PNG

 [Longfic] [KaiYuan] [WindowBeyondWindow]
CỬA SỔ BÊN NGOÀI CỬA SỔ

Author: Hạ Diên
Rating : K+
Thể loại : BL, cường x cường, bao dưỡng, giới giải trí, ngược.
( nếu như tác giả dậy thì không thì công thì dự sẽ là thanh thủy văn)
Tình trạng : đợi tâm trạng
Văn án :

Có những người mãi mãi chỉ thích hợp với vai trò nhân tình trong bóng tối.

Sự bí ẩn ngọt ngào như một loại độc dược đầy mê hoặc, nhưng không thể phơi bày trước dương quang.

Giới giải trí tựa như một lồng giam khổng lồ đầy rẫy cạm bẫy.

Mối quan hệ bao dưỡng thuần túy dựa trên lợi ích.

Thời gian che dấu những dáng vẻ thuần khiết bằng những lớp vỏ giả dối và bụi bặm.

Rồi ai còn đợi ai dưới mùa hoa nở. Năm ấy, tình nào vừa kết vội…

Uncategorized

Chuyện cũ ở Thành Nam – C5

94a2c88fgw1f9rhswml1gj22401eou0x

 

 

Nhiệt độ tăng trở lại có chút nhanh, mùa xuân ấm áp bắt đầu bao phủ khắp nơi. Vương Nguyên đóng lại hộp đựng cọ vẽ, đặt vào trong tủ bát.

 

Mấy ngày nay Vương Nguyên đều suy nghĩ đến chuyện trước kia, cậu trèo lên cây đa ở đầu hẻm, lại qua xem tranh châm biếm giá rẻ hoặc qua studio, hoặc quay lại phòng học thời trung học. Từng nét từng nét, nghuệch ngoạc, hình ảnh Vương Tuấn Khải lưng đeo cặp sách đưa tay vẫy chào Vũ Văn ở phía sau lưng. Tất cả, đều giống như chỉ mới là ngày hôm qua.

 

Thời gian trôi thật nhanh, tiểu hài tử Vương Tuấn Khải năm đó bị nhặt trong thùng rác, tựa như trong một cái chớp mắt đã lớn lên rồi, trưởng thành giống như một cây đại thụ xòe rộng tán lá che trời, dáng vẻ chín chắn điềm đạm, ngay cả chiều cao cũng đã hơn cả cái tủ lạnh rồi.

 

Vương Nguyên vẫn cảm thấy nên đi xem Vương Tuấn Khải một chút, chỉ cần cậu giả bộ cái gì cũng không biết là được rồi.

 

Vương Tuấn Khải đang ngồi trên ban công tầng hai, sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng của Vương Nguyên ” Vương Tuấn Khải “.

 

Vai hắn run rẩy một hồi, quay đầu lại liếc cậu tỏ vẻ bất mãn

 

” Cửa lớn không ra, cửa sau không bước, có khác gì cô nương nơi khuê phòng không chứ? ” Vương Nguyên đưa tay vò loạn mái tóc Vương Tuấn Khải, hắn liền đẩy tay cậu xuống. Vương Nguyên tặc lưỡi cảm thấy vô vị liền mang băng ghế nhỏ ngồi xuống cạnh hắn.

 

” Thiên Vũ Văn đi tham gia đấu bóng rổ, anh cũng không đi cùng, cậu ấy còn tưởng anh bị bệnh ”

 

” Nóng, không muốn đi ”

 

” Vương Tuấn Khải, sắp tốt nghiệp rồi, anh có dự định gì? ” Vương Nguyên tựa lưng lên người Vương Tuấn Khải, bày ra bộ dáng lười nhác

 

Vương Tuấn Khải ậm ừ nửa ngày rốt cục trả lời một câu ” Không biết “. Cuối cùng lại cảm thấy không cam tâm, bổ sung thêm ” Cậu nói xem, lí do gì có thể khiến hai người phải tách nhau ra ”

 

Vương Nguyên không biết Vương Tuấn Khải tại sao lại đột nhiên hỏi như vậy, nghĩ đến nhà hắn gần đây xảy ra chuyện, có lẽ tâm tình hắn hiện tại rất tệ, ” Cái chết ”

 

” Chết? ” Vương Tuấn Khải quay đầu nhìn cậu, vẻ mặt phức tạp

 

Vương Nguyên bật cười ” Cái chết còn cách anh xa lắm ”

 

Vương Tuấn Khải không nói gì chỉ ừ một tiếng, Vương Nguyên cảm thấy bầu không khí có chút không đúng, rõ ràng bản thân đến để an ủi người ta, lại cứ như vậy mà đi chệch ý định ban đầu

 

” Anh có nhớ hay không, vào mùa hè một lần anh chọc tôi tức giận, sau đó anh dùng một quyển manga đến xin lỗi, tôi đúng là một người vị tha, một quyển manga đã tha thứ cho anh ”

 

” Lần đó a, có điều, khi đó rốt cục tại sao tôi lại chọc giận cậu nhỉ? ” Vương Tuấn Khải bỗng nhiên tỉnh ngộ

 

” Tự anh nghĩ đi ”

 

Chuyện mùa hè năm ấy, làm sao có thể quên, mỗi lần nói tới chuyện cũ đều nói mùa hè năm ấy. Đến tột cùng là mùa hè năm nào cũng không nhớ rõ, chỉ nhớ là có một mùa hè năm ấy.

 

Vương Nguyên tựa sát lưng Vương Tuấn Khải hơn, có chút chột dạ, cảm giác nhiệt độ dường như tăng lên. Vương Nguyên trong bầu không khí nóng bức, phảng phất nhìn thấy gió thổi qua cây, ngửi thấy trên người hắn mùi mồ hôi nhàn nhạt, dường như nghe thấy tiếng thời gian dừng lại, còn có tiếng hít thở đều đặn của Vương Tuấn Khải ở sau lưng.

 

Khi ấy cậu dựa vào kí ức của mình mà nhớ lại, ở trong đầu tựa hồ có âm thanh đang không ngừng vang vọng, hướng về một ngày hè xa xôi nào đó mà Vương Nguyên luôn lưu tâm.

 

Mùa hè năm ấy, trời nóng nên đi đâu cũng không có hứng thú, Vương Tuấn Khải đề nghị tới nhà hắn xem phim, hai người lật tung đống đĩa CD của cha mẹ lên chỉ tìm được một bộ có thể coi là xem được, ngoài bìa là hình một người Trung Quốc, bộ phim cũ kĩ 《 Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài 》.

 

Bất đắc dĩ chọn nó, nhét vào ổ đĩa, tivi bắt đầu chiếu phim, Vương Nguyên lập tức hối hận rồi.

 

Cuối phim hai người bọn họ hóa thành hồ điệp, Vương Nguyên khóc đến bi thương, Vương Tuấn Khải từ nhỏ đã cảm tính, cũng không đi an ủi, chỉ một mực im lặng. Sau hôm đó Vương Nguyên không để ý đến Vương Tuấn Khải, đi học cùng nhau cũng không nói lời nào, cũng không cùng nhau làm bài tập nữa. Quãng thời gian đó làm Vũ Văn vô cùng khó khăn, cố gắng kể chuyện cười cho hai người, cuối cùng tự mình cười gượng, dáng vẻ như một chú hề.

 

Đến ngày thứ ba, Vương Tuấn Khải rốt cục không chịu được, cầm quyển manga bản thân trân quý nhất tự mình đến nhà người kia xin lỗi. Vương Nguyên nhận quyển manga, trong lòng mừng thầm, kiên trì lâu như vậy, không nhìn đến hắn còn giả vờ kiêu ngạo cuối cùng cũng kết thúc, so với lật sách có lẽ còn nhanh hơn.

 

Vương Tuấn Khải vĩnh viễn không biết Vương Nguyên sau khi xem bộ phim ấy, lần đầu tiên sâu sắc hiểu rõ ý nghĩa của từ ” môn đăng hộ đối “. Thời gian đó, nhà Vương Tuấn Khải là gia đình giàu có nhất hẻm, cha hắn là lãnh đạo của xí nghiệp, bối cảnh gia đình như vậy hiển nhiên là đề tài tán phét mỗi khi rảnh rỗi của người khác. Vương Nguyên thực chất chỉ hiểu mơ hồ, nhưng nhìn kết cục bi thảm của bộ phim mới thực sự thông suốt, hóa ra giữa bọn họ chính là không môn đăng hộ đối.

 

Thế nhưng Vương Nguyên cũng vĩnh viễn không biết, rốt cuộc bản thân cùng Vương Tuấn Khải dễ dàng làm hòa, đến tột cùng là vì vốn dĩ cậu mong mỏi quyển manga đã lâu, hay là vì chính Vương Tuấn Khải.

 

Chỉ là bọn họ, ai cũng không muốn đi tìm hiểu, không muốn phá vỡ nó.

 

Có điều, những thứ gì đó được bọn họ hòa tan, đến cuối cùng lại hòa tan bản thân bọn họ.

 

Vương Nguyên phía sau lưng đều dựa vào Vương Tuấn Khải, Vương Tuấn Khải cũng nghiêng đầu dựa vào đỉnh đầu Vương Nguyên. Bầu không khí liền trở nên yên tĩnh, gió ngừng thổi, lá cũng thôi xào xạc, cả hai đều im lặng.

 

Vương Nguyên đang nghĩ, sau khi về nhà sẽ vẽ lại cảnh này.

 

Còn Vương Tuấn Khải đang nghĩ, giá như mà cuộc sống không có quá nhiều thứ đột nhiên trở nên cần phải lo lắng như vậy, có lẽ hiện tại hắn đã hài lòng, chính là như lúc này, có một ngày rảnh rỗi, có chút gió lại có ít mây, vậy là đủ rồi.

 

Hai người chỉ vì chết mới lìa xa sao? Vương Nguyên cho là như vậy, tối hôm ấy, Vương Tuấn Khải ở trên weibo post một dòng trạng thái ” Cậu không có hi vọng rồi ” .